"Để trong mọi sự, Thiên Chúa được hết lòng yêu mến" (Ut in omnibus maxime ametur Deus) - Hội Dòng Khiết Tâm xin kính chào quý vị!
Rss Feed

Thánh Kinh bằng hình: Chúa nhật V Mùa Chay năm B

Phúc Âm Ga 12, 20-33

"Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất thối đi, thì nó sinh nhiều bông hạt".

Khác với các sách Tin Mừng Mát-thêu, Mác-cô và Lu-ca, sách Tin Mừng Gio-an không đặt cơn hấp hối của Chúa Giê-su trong bối cảnh đêm khuya tĩnh mịch ở Vườn Cây Dầu, nhưng trong một khung cảnh đặc biệt, đó là giữa đám đông tại phố xá Giê-ru-sa-lem và sau khi Chúa long trọng vào thành với tư cách là Đấng Ki-tô.  Thời điểm ấy, khách hành hương đang lũ lượt kéo về Giê-ru-sa-lem để mừng lễ Vượt qua, có cả một số người Hy-lạp nữa.  Họ đã nghe nói về Chúa Giê-su nên muốn biết và gặp Người.  Nhưng đối với Chúa Giê-su, trong lễ Vượt qua năm nay, con chiên dùng để sát tế sẽ là chính Người.  Sắp sửa đến lúc Chúa Giê-su phải mất mát tất cả.  Người sẽ phải mất tự do, mất những người thân yêu, môn đệ và bạn bè, mất sự nâng đỡ khích lệ của những người chung quanh, và cuối cùng mất đi chính sự sống quý giá của Người.  Cho nên không lạ gì khi chúng ta thấy Chúa Giê-su công khai bày tỏ tâm trạng lo lắng bồn chồn về những mất mát ấy.  Người nói với các môn đệ:  “Bây giờ, tâm hồn Thầy xao xuyến!  Thầy biết nói gì đây?”  Rồi Người cầu nguyện với Chúa Cha:  “Lạy Cha, xin cứu con khỏi giờ này, nhưng chính vì giờ này mà con đã đến.  Lạy Cha, xin tôn vinh Danh Cha.”  Qua lời tâm sự và cầu nguyện của Chúa Giê-su, chúng ta có thể thấy Người thật là gần gũi với chúng ta, am hiểu được những mất mát của chúng ta, đồng thời chúng ta cũng thấy Chúa Giê-su là một người con gương mẫu của Thiên Chúa, luôn đặt vinh danh của Thiên Chúa lên trên quyền lợi cá nhân của mình.  Không thể có vinh quang nếu không có thập giá!

          Tất cả những mất mát của Chúa Giê-su lại trở nên mối lợi cho chúng ta và toàn thể nhân loại.  Hành vi hy sinh quên mình của Người đã trở thành cột trụ của lịch sử Ki-tô giáo.  Chính Chúa Giê-su đã dùng một hình ảnh thực tế, đẹp và sống động để diễn tả hành vi cao thượng ấy:  “Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình;  còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác.”  Và hơn thế nữa, không chỉ sinh được nhiều hạt khác, mà còn đem lại cho chúng sự sống đời đời với Thiên Chúa, như Chúa Giê-su đã hứa:  “Phần tôi, một khi được giương cao lên khỏi mặt đất (tức là trên thập giá), tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi.”

          Qua bài Tin Mừng hôm nay, lời giảng dạy đơn sơ và cầu nguyện chân thành của Chúa Giê-su đã soi sáng cho chúng ta hiểu được giá trị và hiệu quả của cái chết hy sinh Người chấp nhận để làm vinh danh Thiên Chúa và cứu rỗi chúng ta.  Nhưng cái chết ấy cũng soi sáng để chúng ta hiểu được giá trị của những mất mát và hy sinh chúng ta chịu để sinh ích lợi cho chính chúng ta, cho gia đình, cho tha nhân, cho cộng đoàn và cho xã hội. 

Lm. Ðaminh Trần Ðình Nhi

Jothanh
Ngu
ồn: tgpsaigon.net

Thánh Kinh bằng tiếng Việt