"Để trong mọi sự, Thiên Chúa được hết lòng yêu mến" (Ut in omnibus maxime ametur Deus) - Hội Dòng Khiết Tâm xin kính chào quý vị!
Rss Feed

Bài học "Đức tin" mẹ dạy

Mở đầu những bài văn viết về người mẹ, người ta thường viết rằng: “Trái tim mẹ là kì quan tuyệt vời nhất…” hay “Tình mẹ là đại dương bao la…” v.v... Quả thật, kì quan, đại dương đều là những điều vĩ đại, lớn lao và có lẽ tình mẹ đối với nhiều người là như thế. Nhưng với con thì khác và con cũng sẽ chẳng bao giờ diễn tả tình yêu của mẹ đối với con bằng những mỹ từ ấy. Vậy nên, con xin phép được mở đầu bài viết này bằng một câu: “Tình yêu mà mẹ dành cho con nhỏ bé, bình thường lắm!”

Đúng vậy, suốt mười ba năm nay, con đã sống trong sự nhỏ bé và bình thường ấy. Thật kì lạ phải không mẹ? Nhưng thử nghĩ xem những việc làm của mẹ như lặng lẽ đắp chăn, chỉnh tư thế ngủ cho con, xoa đầu khen ngợi, ủi từng cái áo, nấu từng bữa ăn đạm bạc … có phải là những việc rất đỗi bình thường, bé nhỏ không? Đúng, đó là những việc chẳng có gì lớn lao và cũng sẽ chẳng có gì đáng nói nếu những việc đó không lặp đi lặp lại mỗi ngày, mỗi đêm trong mười ba năm qua.

Mười ba năm là khoảng thời gian quá dài để những việc đó trở thành thông lệ trong cuộc sống của con. Hay lại là một chặng đường quá ngắn để mẹ tin rằng con đã lớn khôn. Và rồi mẹ vẫn cứ thế, vẫn quan tâm từng thứ nhỏ nhặt của con, vẫn nhìn con với ánh mắt âu yếm như nhìn đứa con gái bé bỏng ngày nào, vẫn lo lắng mỗi khi con qua đường, mỗi khi con đi đâu đó một mình mà không có mẹ… Có lúc con tự hỏi, mẹ có cần phải suy nghĩ, bận tâm những thứ tầm thường, bình dị như thế không? Và đôi lúc, con đã phải bực mình vì điều đó. Bực chứ! Bực vì mẹ vẫn coi con là đứa con nít, mặc dù năm sau con đã lên lớp 9. Bực chứ! Bực vì mỗi lần xin mẹ đi đâu, mẹ đều gặng hỏi kĩ càng. Bực vì lúc nào mẹ cũng lặp đi lặp lại cái điệp khúc: phải ăn uống đầy đủ, học hành chăm chỉ… Bực vì rất rất nhiều thứ. Thế nhưng, không bao giờ con có thể giận mẹ quá một ngày, bởi con vẫn biết rằng tất cả cuộc sống của con là những gì quý nhất trong cuộc đời mẹ. Và mẹ có biết không, đối với con, mẹ cũng chính là cả thế giới này đấy.

Nhưng cuộc sống lại chẳng luôn tử tế với con như mẹ. Sóng gió luôn ập đến mái ấm gia đình mình, lấy mất của con sự ngây thơ, hồn nhiên vốn có. Để rồi đã có lúc, con trở nên lạnh lùng, bàng quan trước mọi sự. Con tung bay trong cuộc đời như cánh chim non không nơi nương tựa. Con phó mặc cho cuộc sống cuốn mình theo danh lợi, những thú vui vô bổ… Và mẹ vẫn âm thầm bên cạnh con, vẫn cứ là một chỗ dựa vững chắc cho con, dù con đã vấp phạm bao lỗi lầm. Con đã vô tình quên rằng những mất mát con phải gánh chịu chẳng là gì so với những đau khổ mà mẹ đã phải trải qua. Rồi mẹ nói với con rằng, mẹ đã vượt qua được tất cả là nhờ có Chúa. Đấng mà tưởng chừng con đã quên mất sự hiện diện của Ngài trong cuộc sống với đầy những cám dỗ này.

Mặc dù ngay từ nhỏ, con đã được tiếp xúc với các sinh hoạt ở nhà thờ nhưng dường như theo năm tháng, tình yêu của con đối với Chúa đã bị thay thế bằng lối sống theo chiều hướng thế gian. Rồi khi nhìn thấy hình ảnh mẹ, một người phụ nữ nhỏ bé lúc nào cũng phải lo toan cho gia đình, tất bật với công việc nhưng lại chẳng bao giờ quên bổn phận của mình với Thiên Chúa. Mẹ vẫn đều đặn đi lễ mỗi ngày, dạy giáo lý và làm bao công việc tông đồ… Thế là ngọn lửa nhiệt thành trong con lại được bùng cháy mãnh liệt. Con học ở mẹ, biết tìm đến Chúa khi thành công cũng như lúc gặp thất bại và biết tích cực tham gia các sinh hoạt ở nhà thờ… Mẹ đã đưa con tìm về với Chúa cũng như mẹ đã giúp con nhận biết hạnh phúc đích thực của cuộc sống là chính Chúa.

Mẹ biết không, mẹ chính là món quà đặc biệt nhất mà Chúa đã gửi tặng cho con. Con cảm tạ Chúa đã cho con người mẹ nhỏ bé nhưng làm được những việc mà không phải ai cũng có thể làm được. Đồng thời con cũng cảm ơn mẹ đã giúp con đến gần Chúa và yêu Chúa hơn. Bài học đức tin mà mẹ dạy con là chính cuộc sống của mẹ. Và ước mơ lớn lao nhất của con lúc này là được trở thành một giáo lý viên như mẹ, một người vợ như mẹ và là một người mẹ bình thường như mẹ. Mẹ yêu dấu của con ơi!

 

Uyên Thư
Nguồn: tgpsaigon.net