"Để trong mọi sự, Thiên Chúa được hết lòng yêu mến" (Ut in omnibus maxime ametur Deus) - Hội Dòng Khiết Tâm xin kính chào quý vị!
Rss Feed

Đừng buồn chuyện không vui

Đừng buồn chuyện không vui
 
Một nhà thông thái ngồi giữa đám đông và kể 1 câu chuyện cười. Mọi người phá lên cười. Một lúc sau, ông kể đi kể lại câu chuyện đó ...
 
Đến lúc không còn ai trong đám đông cười nữa, ông mỉm cười và nói :
  • Một câu chuyện vui không thể làm cho ta cười nhiều lần, vậy tại sao chúng ta lại buồn mãi vì 1 chuyện không vui ?
Cuộc sống vui buồn lẫn lộn và thay đổi mỗi ngày. Nếu chúng ta không giữ mãi được niềm vui lâu dài thì tội gì phải giữ trong lòng những chuyện không vui ? Hãy ngẩng cao đầu, hít một hơi thở, rồi... cho qua. Còn nhiều việc phải làm trong hiện tại, nhiều dự phóng và bạn hữu đáng gặp ở tương lai; Cần trân trọng sống đời mình thay vì nhớ mãi những điều xấu đã qua cùng quá khứ
 

Ngôi nhà của 1.000 chiếc gương

Lâu rồi, tại một ngôi làng nhỏ, hẻo lánh, có một nơi được biết đến như ngôi nhà của 1.000 chiếc gương. Một chú chó nhỏ, hạnh phúc biết được nên quyết định đến thăm.

Khi đến nơi, chú nhảy vụt một cách vui sướng lên những bậc thang đến ô cửa của ngôi nhà. Nó nhìn xuyên qua ô cửa với đôi tai giỏng cao và cái đuôi ve vẩy thật nhanh. Với sự ngạc nhiên rất lớn, chú nhìn thấy chính mình qua hình ảnh 1.000 chú chó nhỏ hạnh phúc khác, với những cái đuôi đang ve vẩy giống như chú đang làm vậy. Chú cười thật to, và được nhận lại câu trả lời với 1.000 nụ cười cũng thật to, nồng ấm và thân thiện. Khi chú rời khỏi ngôi nhà, chú nói với chính mình "Đây là một nơi thật tuyệt vời! Mình sẽ quay trở lại và đến thăm thường xuyên".

Cũng trong ngôi làng ấy, một chú chó nhỏ khác hầu như không bao giờ được vui vẻ, hạnh phúc, cũng đã quyết định ghé thăm ngôi nhà 1.000 chiếc gương. Chú chầm chậm leo lên những bậc thang và cúi đầu thấp khi chú nhìn vào cánh cửa. Khi chú nhìn thấy 1.000 chú chó không thân thiện khác đang nhìn lại chú, chú gầm gừ lại và khó chịu khi nhìn thấy 1.000 chú chó khác cũng đang khó chịu nhìn lại chú. Khi rời khỏi ngôi nhà, chú tự nhủ với mình "Đây là một nơi thật tệ, ta sẽ chẳng bao giờ quay trở lại".

Tất cả gương mặt trên thế giới này là những chiếc gương. Bạn đã nhìn thấy sự phản ảnh nào trên những gương mặt của những người mà bạn đã gặp? 

Dĩ nhiên, hoàn cảnh và người chung quanh có ảnh hưởng ít nhiều đến chúng ta, nhưng đừng để điều đó quyết định cuộc sống của mình ; đổ lỗi hoàn toàn cho người khác hoặc cho số phận đưa đẩy là không tự tin vào mình, không có đủ ý chí để vươn lên. Một người lệ thuộc dư luận, sống theo, sống hùa, không làm chủ được cảm xúc vui buồn của mình thì sao có thể tìm được hạnh phúc chân thật, vì chính mình đã không trung thực.
 

KHOẢNG CÁCH GIỮA NHỮNG TRÁI TIM

Có một vị hiền triết đã hỏi các đệ tử rằng:
- Tại sao trong cơn giận dữ người ta thường phải hét thật to vào mặt nhau ?
Sau một lúc suy nghĩ, một trong những đệ tử ấy đã trả lời:
- Bởi vì người ta mất bình tĩnh, mất tự chủ ! 
Vị hiền triết không đồng ý với câu trả lời , ngài bảo:
- Nhưng tại sao phải hét lên trong khi cả hai đang ở cạnh nhau, tại sao không thể  nói với một âm thanh vừa phải đủ nghe ?
Các đệ tử lại phải ngẫm nghĩ để trả lời nhưng không có câu giải thích nào khiến vị thầy của họ hài lòng. Sau cùng ngài nói :
-         Khi hai người đang giận nhau thì trái tim của họ đã không còn ở gần nhau nữa. Từ trong thâm tâm họ cảm thấy giữa họ và người kia có một khoảng cách rất xa, nên muốn nói cho nhau nghe thì họ phải dùng hết sức bình sinh để nói thật to. Sự giận dữ càng lớn thì khoảng cách càng xa, họ càng phải nói to hơn để tiếng nói của họ bao trùm khoảng cách ấy.
Ngưng một chút, ngài lại hỏi:
- Còn khi hai người bắt đầu yêu nhau thì thế nào? Họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, tại sao? Bởi vì trái tim của họ cận kề nhau. Khoảng cách giữa họ rất nhỏ… Khi hai người ấy đã yêu nhau thật đậm đà thì họ không nói nữa, họ chỉ thì thầm, họ đã đến rất gần nhau bằng tình yêu của họ. Cuối cùng ngay cả thì thầm cũng không cần thiết nữa, họ chỉ cần đưa mắt nhìn nhau, thế thôi ! Vì qua ánh mắt đó họ đã biết đối phương nghĩ gì, muốn gì …

Ngài kết luân:
“Khi các con bàn cãi với nhau về một vấn đề , phải giữ trái tim của các con lúc nào cũng cận kề. Đừng bao giờ thốt ra điều gì khiến các con cảm thấy xa cách nhau…  Nếu không thì có một ngày khoảng cách ấy càng lúc càng rộng, càng xa thì các con sẽ không còn tìm ra được đường quay trở về nữa !                                                                                               
Có những lời hét to mà không ai để ý, lại có những lời nhỏ nhẹ, vô thanh, đánh động người khác, làm họ hiểu và cảm thông. Lời nói cần phát xuất từ trái tim hơn là từ lý lẽ, hoàn cảnh bề ngoài, cho con người xoá bỏ khoảng cách, sống gần nhau hơn.

 

 
Hải Hà sưu tầm
Ngu
ồn: simonhoadalat.com