"Để trong mọi sự, Thiên Chúa được hết lòng yêu mến" (Ut in omnibus maxime ametur Deus) - Hội Dòng Khiết Tâm xin kính chào quý vị!
Rss Feed

Bước ngoặt (ngày tôi vào Dòng)

Bước ngoặt (ngày tôi vào Dòng)

 04/05/2017 -  

Tản văn

 
Bước ngoặt (ngày tôi vào Dòng)

Bước ngoặt


Keng! Một tiếng chuông nhẹ vang lên trong màn đêm bao trùm. Một tiếng chuông nhỏ nhưng đủ sức mạnh đánh thức mọi người trong Thỉnh viện thức dậy chúc tụng và cảm tạ Chúa sau một đêm ngủ an lành. Tất cả mọi người thức dậy trong thinh lặng và nhanh nhẹn trong việc cá nhân rồi xuống sân tập thể dục sáng để tỉnh táo tham dự Thánh lễ cách sốt sắng. 

Mọi việc vẫn diễn ra như mọi ngày, nhưng Chị hôm nay có điều gì đó khác khác. Chị lên nhà nguyện ngồi mở và đọc cuốn nhật ký thiêng liêng với khuôn mặt nặng trĩu tâm sự, đôi mắt buồn buồn hướng ra cửa sổ. Những ký ức thuở xưa hiện về trong tâm trí

Chị, hình ảnh làng quê, gia đình, bạn bè…

- Mấy đứa dậy ăn cơm đi học để chị còn đi làm sớm không lên muộn Bố la đó. Tiếng Chị nhẹ cất lên.

- Vâng!

 Tiếng đáp lại của mấy người em Chị trong sự mệt mỏi. Rồi các em Chị tỉnh giấc, vệ sinh cá nhân và bước tới bàn cơm. Nói bàn cơn cho sang chứ thực ra chỉ có vỏn vẹn một nồi cơm và đĩa dưa muối đặt ở góc gian nhà trên. Cơm thì nóng hổi nhưng dưa muối thì đã quá chua vì cũng được muối lâu ngày rồi.

- Lại cơm với dưa muối hả chị? 

Một người em của chị lên tiếng hỏi. Một câu hỏi nghe khá quen nhưng sao vẫn khiến Chị cảm thấy nao lòng. Chị đáp lại: - Thôi ăn nhanh còn đi học, chị đi làm nữa, nhà hết đồ ăn rồi. 

- Em không ăn đâu. Chán lắm. 

- Em cũng vậy...

 Mấy đứa em của Chị đồng thanh đáp.

- Không ăn thì thôi, đi học hết đi. Cuộc sống khổ đâu có ai muốn. 

Chị lên tiếng với giọng gắt gỏng. Mấy đứa em thấy Chị to tiếng liền im lặng rủ nhau đi học mà không nói gì. Bỏ dở bữa sáng.

Chị cũng vội vàng thu dọn để chuẩn bị đi làm. Chị vừa cất đồ ăn mà nước mắt vừa rơi vì thương các em. Bước trên con đường thân quen đến rẫy, Chị thấy cảnh vật sao buồn quá, phải chăng tại tâm trạng Chị đang buồn. Trong tâm trí Chị đang luẩn quẩn suy nghĩ chuyện bữa sáng. Chị biết các em Chị đã lớn, chúng thích được ăn ngon mặc đẹp, chúng không còn là những đứa trẻ cho gì ăn nấy, đưa sao mặc vậy. Chị thở một hơi thật dài và lo lắng không biết liệu có vì cuộc sống khó khăn mà chúng bỏ học? Càng suy nghĩ Chị càng thấy buồn. 

Đến rẫy, chị lao vào công việc, mọi thứ như đang chờ đợi chị, nhưng trong tâm trí đầy sự trách móc Chị than thở với Chúa: “Tại sao con vất vả làm việc suốt ngày mà cuộc sống của gia đình con vẫn cứ khổ, trong khi bạn bè con không phải làm nhiều việc mà cuộc sống vẫn sung sướng đầy đủ. Cuộc sống thật bất công. Chúa ơi! sao không công bằng chút nào vậy?...”

Chị cảm thấy bất an bởi những câu hỏi “tại sao” luôn vây quanh tâm trí. Chị trách móc cuộc sống và có nhiều khi muốn bỏ đi một nơi thật xa để sống cho riêng mình nhưng nghĩ đến các em, Chị lại cố vui vẻ sống và làm việc. Một lần, khi Chị vừa đi làm về nghe thấy hai người em nói chuyện với mẹ: - Con không đi học nữa đâu. 

- Con cũng không đi học đâu. Chúng con không muốn đi học mà suốt ngày xin tiền học mà bị la. Nhà mình cũng có dư giả gì đâu.

Chúa ơi! Vậy là điều con lo lắng đã thành sự thật, các em con đã nghỉ học giờ con phải làm sao? Chị cảm thấy tuyệt vọng vô cùng. Nỗi vất vả của cuộc sống đè nặng, động lực của Chị đã bị dập tắt. Chị mất phương hướng cho cuộc sống. Chị thấy mình thật yếu đuối. Chị cần một nơi nương tựa, cần một ai đó để sẻ chia nỗi niềm… Chị muốn tìm hạnh phúc riêng. Như một sự giải thoát.

 Chị bỗng nghĩ đến anh. Anh chính là người luôn pha trò làm chị cười và chia sẻ mọi chuyện với Chị. Chị thấy thoải mái, vui vẻ mỗi khi gặp anh và anh như là cuộc sống còn thiếu của chị. Chị nghĩ biết đâu lấy chồng cũng là một cách tốt, con gái lớn rồi thì phải lập gia đình thôi. Mà chị đã hai mươi rồi còn gì.

Rồi ngày anh ngỏ lời muốn cưới chị cũng đến, nhưng sao Chị lặng im dường như có điều gì đang chậm lại, những suy nghĩ xáo trộn trong đầu chị. Kết hôn là điều chị đang mong muốn, Chị sẽ có cuộc sống riêng cho mình. Đúng ra, Chị phải đồng ý ngay khi anh đề cập đến chuyện đó. Nhưng như có một sức mạnh nào đó ngăn cản, Chị đã trả lời anh:

- Em xin lỗi! Em không thể…

Chị nói mà không biết Chị quyết định vậy đúng hay không nữa. Rồi cũng từ đấy Chị thấy mình không còn hứng thú gì với cuộc sống, với chuyện tình cảm yêu đương. Chị sống khép kín, từ chối mọi cuộc đi chơi, cafe, hay tụ tập bạn bè… Chị thường tới nhà thờ mỗi khi rảnh rỗi. Nơi chị tìm thấy bình yên. Có người bạn hỏi Chị:

- Em thích gì trên đời này?

- Chẳng thích gì hết anh ạ! Chẳng có điều gì làm cho em hứng thú cả. Chị trả lời với giọng dửng dưng.

- Vậy thì đi tu đi em. Anh còn thích tiền, tình yêu, danh vọng nên không đi tu được. Anh bạn Chị vừa cười vừa đáp lại.

 “Đi tu” lời nói đó cứ văng vẳng trong đầu Chị, Chị suy nghĩ rất nhiều: “Mình đã ngoài hai mươi, học hành thì chẳng đến đâu làm sao mà đi tu được bây giờ?” Nhưng như Abraham lên đường theo tiếng gọi. Chị quyết định từ bỏ làng quê, gia đình, bạn bè thân yêu mà cất bước đi tu.

Ngày Chị vào dòng đúng ngày giáp lễ kính Thánh Têrêsa Hài đồng Giêsu bổn mạng Thỉnh viện. Mọi người trong đang chuẩn bị rất nhộn nhịp. Để cho ngày lễ thêm vui, mỗi người đều được phát những câu hỏi tìm hiểu về Thánh Têrêsa để thi tài. Dù là Thỉnh sinh mới Chị cũng được phát câu hỏi, cầm tờ giấy trên tay mà Chị chẳng hiểu biết gì về Thánh Têrêsa hết. 

Chị cầm tờ câu hỏi bước lên thư viện tìm sách đọc. Chị không chỉ tìm được câu trả lời cho những câu hỏi yêu cầu, mà còn rút ra được nhiều bài học quý giá cho chính bản thân mình. Bài học về sự cầu nguyện, sự hy sinh và điều làm Chị chú tâm nhất là Thánh Têrêsa dù làm việc lớn hay nhỏ cũng đều làm vì lòng yêu mến. Tâm hồn chị trong sạch, thánh thiện nên chị luôn có Chúa ở cùng và làm cùng. 

 Từ đó, Chị luôn dành thời gian cầu nguyện với Chúa, dành thời gian giúp đỡ chị em. Chị cảm thấy rằng cuộc sống của Chị có nhiều thay đổi. Chị yêu đời tu, có nhiều mục tiêu để sống tốt hơn mỗi ngày. 

Trải qua hai năm ở Thỉnh viện, Chị không còn muốn sống cho chính mình nữa mà là sống cho Chúa và cho mọi người. Chị nhận ra rằng những chuyện không hay đến với Chị đó là những cơ hội Chúa ban để Chị trưởng thành hơn. Đó là những bước ngoặt của cuộc sống mà Chị phải đi qua để đến gần Chúa hơn, chính là nguồn tình yêu đích thực. Chị cảm thấy có lỗi với Chúa với những gì đã qua vì Chị luôn tự cho rằng chị làm được tất cả mà chị không biết rằng chính Chúa làm. Chị luôn trách cuộc sống mà Chị không biết đó là quà tặng. Chính

Thánh Têrêsa là người đã kết dính những bước ngoặt đời Chị,Chị thấy thêm yêu cuộc sống này, mỗi ngày với Chị là một hồng ân và chị thấy hạnh phúc. Chị nở nụ cười mãn nguyện…

Keng! Keng! Keng! Một hồi chuông dài vang lên. Mọi người trong Thỉnh viện từ từ trên nhà nguyện xuống tập trung tại nhà cơm. Chị đứng dậy gấp cuốn nhật kí thiêng liêng lại cùng đi xuống với mọi người.

 Sương Tan

Nguồn: http://daminhrosalima.net